Thursday, 13 January 2011

13.01.2011


Những ngày tôi không ở nhà- là những ngày bồn chồn đến lạ kì.
Là những ngày tôi uống hai cốc trà cho bữa sáng, cho luôn cả bữa trưa.
Là playlist cứ repeat một bài hát, từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến tối, từ tối đến đêm.
Một bài hát da diết, da diết dai dẳng còn hơn cả cơn mưa ngoài kia nữa...
Là những hôm ăn tối lúc 10 giờ đêm. Rồi đi ngủ, lim dim.

Dạo này bận quá. Chẳng có thời gian làm gì nhiều. Chẳng có luôn thời gian để ngồi đó- không làm gì- mà chỉ ngẫm nghĩ.
Cuộc sống- và thời gian, thì cứ thế mà trôi vèo vèo. Trôi vèo qua tai, vèo qua tóc, vèo qua những bước chân. Qua kẽ lá. Qua những ngón tay.

hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Mà do có lẽ là gió ở đây mạnh quá. Nên tôi không cảm thấy hạnh phúc. Từ lâu lắm rồi.
từ khi xửa
khi xưa
từ xa tít tắp....

Hôm qua tình cờ thấy một tấm ảnh chụp những ô nhảy lò cò. Tự nhiên, tôi ngồi lặng thật lâu, thật lâu...
Giống như ai đó, vì thương tôi quá, đã tình cờ tặng tôi một tấm vé trở về với tuổi thơ :)
Và đó là niềm vui của cả ngày. Của cả một ngày không nắng.
Không gió.

.

1 comment:

AnhViet Huynh said...

nghỉ làm hay nghỉ học 1 ngày rồi đi loanh quanh chút đi. Cái đà này là break down sớm đó nha :(.

chuyện nhà thì đúng là căng thẳng thiệt nhưng ít ra mình còn chỗ để ở là hay rồi :). Thôi cười cái nào, VDL đâu có dễ bị beaten down như vậy đc. Gió ở đấy mạnh chứ ở đây vừa phải nè... x

con ng ta thường hay đi tìm những gì đã mất mà quên rằng những điều đó lại đang nằm ngay bên cạnh.