Sunday, 13 November 2011

Tháng 11


bẵng đi một thời gian rồi mình chẳng viết gì cả, chính xác hơn là chẳng public cái gì lên nữa cả. Một phần tự thấy sợ những người xung quanh và sợ phải sống quá open, một phần mình lại thấy mình thật là khó hiểu và khép kín. Đôi lúc, thực sự mình cũng không muốn sống khép kín kiểu này, cuối cùng cũng chẳng mấy ai có thể hiểu được bản thân, lúc nào cũng ôm tâm sự bế tắc... Nhưng rồi nhìn cuộc sống xung quanh mình lại thấy sợ lắm về một cuộc sống quá open, nơi mà người judge nhau dù chẳng biết chuyện gì xảy ra, nơi mà người ta cố tình hiểu sai nhiều thứ, nơi mà nhiều câu nói dù vô tình cũng gây ra một cái gì đó...

Phức tạp quá đi...

Ngoảnh mặt đã là những tháng cuối năm. Mệt mỏi trong những bế tắc chẳng biết làm thế nào để giải quyết. Ngày xưa mình ghét đi học, sau này mới biết đi học là cái excuse tốt nhất trên đời này, học gì cũng được...
Những chuyện cần tâm sự, những điều trong cuộc sống, mình đã cố gắng kể hết với người xung quanh, mà sao thấy càng lúc mình sống càng trầm hơn (càng ấu trĩ hơn :)) ) buồn cũng nhiều hơn mà sao vẫn thấy bế tắc ghê....

Thích nhất là những ngày chủ nhật sống trong thế giới riêng của mình thế này. Uống trà, dọn nhà, chat với đười ươi rồi đọc sách và nhìn ngắm mây trôi vậy thôi. Ở với bản thân mình thật là sung sướng, chẳng cần nói nhiều cũng hiểu được, chẳng cần thanh minh, chẳng cần chứng tỏ...

Sao tự nhiên thấy mình già chát và mất hết motivation vậy nè? Không biết nữa, người ngoài nhìn mình sẽ thấy mình là người thật chán ngắt buồn tẻ nhạt nhẽo sống một cuộc đời cũng chán ngắt buồn tẻ nhạt nhẽo xám xịt y như tính cách...

Mình không biết nữa. Mình thấy nó thanh bình, thấy nó ấm áp, thấy nó bình an...
Thats why I dont want to move on at all. No.

Tuesday, 5 July 2011

Tháng bảy



"Ta tìm chút hoang mang
Đem giấu vào đêm tối
Khi tình vẫn Ngây thơ
Biết đâu đời lập lờ

Con đường vẫn đơn sơ
Ta mãi hoài thương nhớ
Đêm buồn những câu thơ

Bơ vơ mãi bơ vơ. Bơ vơ mãi bơ vơ"

Saturday, 14 May 2011

14.05.2011


Ngày giữa tháng 5 trôi mênh mang, trôi theo nắng, theo gió, theo những cánh hoa bồ công anh bay,
trôi theo cả những nỗi đau.

Vậy mà đã nửa năm trôi qua. Tôi nhớ ngày xưa khi ngồi trong lớp học, một năm trôi chậm chạp, vui vẻ và vô tư. Càng lớn, đơn vị tính bằng năm càng trôi nhanh, nhanh như một cái chớp mắt. Một năm trôi nhanh như lá rụng. Một quãng đời người cũng trôi nhanh, phảng phất như mùa lá rơi...

Nắng tháng 5 đong đầy trên đôi mắt. Tự dưng lại nhớ đến một câu hát "xin âu lo không về qua đây"... Có cuộc sống, có dòng đời nào mà không vô lo không?

Lan man thế thôi, tự dưng thấy mình sến ghê. Thi xong rồi, chấm dứt mười mấy năm đi học. Tự nhiên giờ không đi học nữa, thấy bơ vơ, thấy hụt hẫng.
Thấy đời mình giống như bước sang trang mới.

Lại thấy cả những nỗi đau, nỗi đau từ xưa cũ. Từ quá khứ xa xỉ mà mênh mông... Tôi ghét nhất là khi biết mình phải đứng giữa những sự lựa chon, mình chọn cái gì, bỏ cái gì bao giờ cũng đau. Đau hơn cả việc người ta đứng giữa những sự lựa chọn mà không chọn mình.

Đau đến nghẹt thở mà thảnh thơi.

và ta cười lên nhé, để bắt đầu. Everything happens for a reason, i believe so...

Hello Summer :)

Friday, 13 May 2011

Có thể chỉ là một ngày

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
chúng ta mím chặt môi
Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…

Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui
để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc
để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc
để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc
để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu
nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ
những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế
với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa
rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi…
biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói
biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội
biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi
ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày
chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần
mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt
mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước
mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực
mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai
làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé
giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả
giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá
để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau
trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào- có ai biết?
trong trái tim người này có còn người kia không- hay đã chết?
trong tình yêu của người này đã bao dung- hay nhiều hơn cay nghiệt?
mà ngơ ngác cười vui…

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
không bao giờ quá xa xôi!

Nguyễn Phong Việt

Nói cho hết một lần

Nói cho hết một lần
để những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những phân vân…

Chúng ta chưa bao giờ lừa dối nhau mà chỉ lừa dối chính bản thân mình
nghĩ đó là niềm vui thì đó là niềm vui mà không hề toan tính
nghĩ đó là cô đơn thì chọn một người sẻ chia và gán cho nó hai từ định mệnh
để rồi vất vả với nỗi đau

Khi đó là tình yêu thì những ngày mưa cũng thấy hạnh phúc như mùi hương tóc trên đầu
lặng lẽ cười lúc nhớ về ấm áp
chỉ thấy mình có đủ niềm tin để chịu đựng bất cứ điều gì không phải người ấy mang đến
mà quên mất cuộc đời đầy nhẫn tâm…


Là một giấc mơ cũng khiến cho người ta xót xa đến lạnh căm
là một con đường thôi nhưng không bao giờ dám đi qua lần nữa
là một thoáng nhận ra cũng làm cho bản thân run sợ
biết nói điều gì để bỏ lại hết yêu thương

Biết nói điều gì lúc nhận ra con người đó bình thường
có hàng triệu thứ để nói nhưng cũng không có gì để nói
buông tay một lần để biết thật ra mình đâu cần phải yếu đuối
không ai thương mình thì mình tự thương mình mà vui!

Thì mình tự rót nước giữa khuya để uống bù vào nước mắt rơi xuống vì một quãng đời
thì mình tự kéo chăn mỗi khi trời trở lạnh
thì tự mình nhìn vào gương và thấy đời mình quá chừng hạnh phúc
có thể bước trong cuộc đời mà không cần dựa dẫm vào ai

Có thể bước đi vì vẫn còn mọi thứ thuộc về ngày mai
yêu thương một con người là thứ yêu thương nhiều mất mát
không ai tự nghĩ ra nỗi đau để nếm thử cuộc đời mình có bao nhiêu là chua chát
bao nhiêu lần được vui và bao nhiêu lần khóc chỉ riêng mình được biết
sống đâu thể bao dung như được sống lần đầu!

Để những yêu thương có giá trị của yêu thương khi đi qua bể dâu
sao cho phép mình tước mất tiếng cười lúc đi ra phố
sao cho phép mình chắp tay trong khi trái tim cần rộng mở
sao cho phép mình chết đi lúc vẫn còn một con người nào đó
đang bước về phía này…

Nói cho hết một lần…
để những yêu thương về sau biết mỉm cười từ chối những đắng cay!

- Nguyễn Phong Việt-

Tuesday, 12 April 2011

I wish I could fly away



Tôi có sở thích là tìm được 1 bài hát yêu thích thì cứ để chế độ repeat, rồi nghe cả ngày cả đêm, cả khi đi chợ, cả lúc đi làm.
Thế nên mỗi lần không (chưa) tìm được bài hát yêu thích, để iTunes random tự dưng nhảy vô một trong những bài hồi xưa, lại nhớ về một khoảng thời gian nào đó.
Như là tôi thích "điều tự nhiên nhất" giữa những ngày hè không còn nóng ấm, đang chuyển mình dần sang thu 3 năm về trước. Hay như là "bad romance" cho những ngày xmas 2009 có thằng bạn xuống chơi lê la lê lết bình yên. Hay như là "nhớ em" dạo hồi tết, khi nắng ấm vẫn chưa tràn về. "Nhớ em" có lẽ cũng là bài hát tôi nghe nhiều nhất, trong khoảng thời gian lâu nhất để chế độ repeat.
Hôm bữa, đêm rồi, đang ngồi một mình ngắm phố ngắm xá, tự nhiên máy mở trúng Nhớ em, sao mà buồn, sao mà da diết.
"Khi màn đêm về trên phố dài.
Anh lặng nghe lòng anh nhớ em da diết.
Mùa thu qua theo bước chân em đã xa xôi rồi.
Để lại đây, một mùa đông lạnh giá.

Và anh nhớ, khoảnh khắc khi anh chìm trong mắt em.
Nụ cười hồn nhiên trái tim anh bỗng chợt như cháy lên...."

Ngày hôm đó tôi thấy trong mình có cảm xúc gì đó lạ lắm. Ngày hôm qua, tôi cũng thấy mình lạ, cái lạ y chang hôm trước, mặc dù chẳng đang nghe "Nhớ em"....

Tôi không cảm thấy tim mình đập nữa. Tim ơi, có phải mày đi theo ai mất rồi?

Sunday, 10 April 2011

morning sunshine


Mới hôm nào viết cái note cuối tháng 3 đầu tháng 4 giờ đã giữa tháng 4 mất tiêu. Thời gian sao trôi nhanh thiệt là nhanh, nhất là những lúc mình bận rộn bù đầu bù cổ như bây giờ. Sao chưa bao giờ mình ghét Easter như năm nay :( ghét quá đi....

Vừa bận vừa mệt vừa không ngủ được, người lầm lì, chả muốn nói gì với ai, chỉ muốn được yên thân, nghĩ đến cái gì cũng thấy mệt mỏi, thấy bức xúc. Đã vậy đầu óc còn ở trên trời nữa, bay phong long đâu đâu trên đó đó. Tôi ơi.

Uh mà thôi, dù sao cũng đã giữa tháng 4, at least là trời nắng ấm, dạo này thời tiết UK có vẻ đối xử với mình tốt quá :X Im so longing for summer, cant wait hí hí.
Mới bữa nào năm mới bệnh quặt quẹo, cũng mệt mỏi cũng bức xúc y chang bây giờ nè, ngoảnh lại sắp hết 4 tháng rồi. Năm nay có vẻ là năm của làm việc chứ không chơi bời như năm ngoái nữa, thấy từ đầu năm đến giờ toàn vục mặt vô việc không à :( Năm ngoái tầm này mình đã đi đú đởn du lịch được 100000000000000000 chỗ =))

Thôi, đầu óc ơi, xuống đi cho ta còn học thi. và cám ơn ông trời đã đưa đẩy con rớt vô cái big mess này....

At least im happy, and its sunny.

Tuesday, 5 April 2011

Hey there delilah






April welcomed me by a huge surprise that has turned my life a bit upside down.
Anyways,spring has come to town ;)


When you are too confused, just close your eyes and listen to your heart :) It will never be a wrong decision. You can fool your mind that you are happy but you cant never fool your heart.

Saturday, 19 March 2011

19.03.2011

Thứ 7, sáng.

Thứ 7 là ngày dọn dẹp nhà. Sáng dậy nằm ườn trong chăn, nghĩ đến tuần sau bài vở thật là oải. Chat chit với bố mẹ như thường lệ, truyền bá tư tưởng chống trộm cắp cạy cốp xe cho phụ huynh đã đời xong mới biết phụ huynh đã trang bị đồ nghề từ lâu :)) Ở VN bây giờ trộm cắp rất là ghê, rất là lành nghề, ko biết đường nào mà lần cả :(

Khuyến cáo bạn nào có phụ huynh ở VN chạy xe máy nên cảnh giác cao độ, ko nên để đồ vật quý giá trong cốp rồi gửi xe, nên mua khoá điều khiển từ xa cho xe, để có ai nạy xe mình thì nó ré lên chơi :)) Mà phụ huynh tui kêu gắn khoá báo động vô mạch điện xe gây hao bình điện lắm :( nên mọi ng` consider coi cách nào tốt nhất. Khuyến cáo thêm ko nên chuyển từ xe máy wa ô tô vì bây giờ cảnh sát toàn ngoắc ô tô chứ ko ngoắc xe máy nữa :))

Định ôm mông đi lên thư viện làm nốt bài cho test và seminar tuần sau, vậy mà quay qua quay lại cũng hết mất tiu thời gian, đành lười biếng ở nhà :)) Thật là bị dòng đời xô đẩy mà. Thế là cong mông lên lau chùi dọn dẹp nhà cửa, rửa chén, sắp xếp giường chiếu. Hạnh phúc đôi khi thật là giản dị. Nói văn hoa văn thơ thế thôi chứ chả bao giờ mình thấy dọn dẹp nhà cửa là 1 điều hạnh phúc cả. :(

Thế là tiêu mất cái sáng dự định học bài. Tuần sau là tuần cuối cùng của uni. Officially mà nói thì nó là tuần đi học cuối cùng của mình, trong 16 năm đi học mòn mỏi cuộc đời này. Officially thì thế chứ to be honest là mình cúp lecture từ rất lâu rồi :)) nên ko biết là last week là khi nào nữa hí hí.

Vậy đó :-< đây mới là topic chính của cái blog này nè. 16 năm đi học trôi qua cái èo. Vèo vèo nhanh như chiếc lá rớt. Để kể lại kỷ niệm đi học thì chắc làm cái blog khác khi nào rảnh rỗi hơn. Thực sự mình chưa có ready để ra trường chút nào. Nghe danh sinh viên ra trường có vẻ to lớn quá. Còn mình thì cứ mãi trôi bồng bềnh nơi nao.

Thiệt là mệt.

Tuần rồi, mình có đọc 1 bài viết, rằng là định hướng tương lai và nghề nghiệp là cái quan trọng nhất trên đời này, còn quan trọng hơn cả có được tiền bạc và vật chất nữa. Đọc xong mà thấy mất định hướng là sao trời :(

Đôi lúc chỉ muốn sống nhẹ nhàng và dễ dãi. Nhìn vào gương thấy mình hôm nay khác ngày xưa quá đỗi. Không hiểu là mình bắt đầu thay đổi từ bao giờ. Có cái thay đổi tốt đẹp hơn, có cái xấu đi.

Thôi sao cũng được. Mình chỉ mong giữ được bản chất hiền hoà lương thiện :)))))))))))))))) mong dòng đời sẽ ko xô đẩy mạnh để mình mất nó.

Trời ơi viết blog mà giống viết văn bi hài kịch quá đi. Ờ nhắc tới bi hài kịch mới nhớ tới cái bài báo của chị Lượm dạo này hay đón coi trên tintuconline. Trời ơi đúng là 1 tấn bi hài kịch trò đời :)) đọc xong ko biết nên buồn hay nên khóc nữa đây.

Lợi dụng và lừa lọc niềm tin, lòng thương cảm, và cảm xúc của ng` ta để làm lợi cho mình, để ng` ta thương hại mình, để ng` ta giúp đỡ mình, thật là rẻ tiền hết sức vậy đó. Thật là đáng lên án :(

Thôi tui nhảm vậy đủ rồi. Không hiểu bữa nay văn thơ đi đâu mà viết blog nhảm hết sức :))

P/S: cái bữa tính làm lazy morning, tui đã bị đánh thức lúc 8:30 sáng, dật dờ qua lại vì mệt và vì không có trà, bị làm ồn làm phiền, bị khó ở đến 12h30 tui đã nốc ực 1 cốc cà phê xì ta búc. Kết quả là bị nhức đầu nguyên ngày. Rồi đi họp nhóm rồi ở trên thư viện đến đêm, làm cho xong cái speadsheet mà làm wài ko bít làm sao :(( thiệt là ít có xì chét quá đi :(

Wednesday, 16 March 2011

The fourth march.


3 things that always make me happy:
- a lazy morning: waking up early, but will be on bed for hours. With a cuppa on the table full of sunshine. With a bit of music. and a bar of chocolate. Yep, I can be on bed for like forever.
- a lazy afternoon: having a nice & big cuppa in a random coffee shop, watching people rushing outside, warm and cosy. yet ending with huge late lunch.
- a lazy night: like tonite, a huge dinner + a warm shower + a camomile tea + a dark room = a perfect night for me. Sound a bit weird!

I had a lazy afternoon yesterday. I had a lazy (but tired :( ) nite today. And tomorrow I ll make a lazy morning :)
Hope it will be sunny. And warm. :X

Monday, 7 March 2011

Last thing of the day


Ngoài lề tí teo. Hôm nay là ngày của chị em phụ nữ. Tiếc là ở bên này không có mấy người biết đến.

Vài dòng luẩn quẩn cho một tuần nắng ấm rực rỡ bất ngờ. Và mình thì không muốn than thêm một lần nào nữa vì bài vở. Thế nên thôi, nói chuyện khác.
Nắng ấm mà gió vẫn cứ lạnh. Gió lạnh làm tay chân nứt nẻ ra, xoa kem vào xót dã man, Nắng ấm mà gió lạnh nên hoa nở rồi co ro trong gió, nhìn thấy mà phát tội.
Nắng ấm mà gió lạnh nên đi về vẫn cứ co ro co ro.

Last thing of the day của mình thường là cốc trà hoa cúc. Mình ghét hoa cúc. Nghe thật là buồn cười. Ngày xưa mua gói trà hoa cúc chỉ vì nó in dòng chữ "moment of calm". Mình thích tất cả những gì thuộc về calm. Nhẹ nhàng, bình yên. Nhiều khi bình yên quá đến nỗi nghẹn ứ không thở được.
Pha gói đầu tiên, không uống nổi vị hoa cúc hắc. 2 năm sau, mình mới giở lại hộp trà hoa cúc sau lần đầu tiên đó. Chỉ vì mới được biết là trà hoa cúc tốt cho da, tốt cho sức khoẻ.

dạo này làm gì cũng nghĩ cho sức khoẻ. Ăn nhiều rau, uống nhiều nước, không ăn mặn, ăn ít đường, dùng olive oil thay cho dầu bình thường, blah blah. và yeah, last thing of the day là trà hoa cúc đắng nghét và nồng mùi mình ghét.

cuộc sống thật là dễ để làm những gì mình thích và không nghĩ đến điều gì khác. không nghĩ đến ai, không nghĩ đến trách nhiệm.

cuộc sống thật là khó khi cứ phải nghĩ đủ điều, phải sống có trách nhiệm, trách nhiệm lớn nhất lại là chính bản thân mình. nên nhiều khi làm đc mà sao thấy không vui? thấy thật như một cái máy. dài, dai thì dở. Cuộc đời nhiều khi cũng sẽ như vậy đó...

ngày hôm qua nghĩ về chuyện xưa. Mình đã nghĩ sao mọi thứ lại như thế? Chưa bao giờ mình ghét hay ân hận về những điều mình đã làm trong quá khứ . Uh thì ngày hôm qua, mình chỉ muốn quay về quá khứ để sắp xếp lại nhiều thứ, để đừng như thế, để...
hoặc chí ít là có thể quên đi nhiều thứ ngu ngốc...

Uh thì là dối đó, nên last thing of the day hôm nay của mình là một cốc trà sữa bình thường chứ không phải là trà hoa cúc mong manh.
Uh thì là vậy đó, có lẽ là để dối lòng.
Hay là mình đang sống thật với bản thân?

Saturday, 5 March 2011

Friday, 18 February 2011

18.02.2011







Love is all around
I feel it in my fingers
I feel it in my toes
There is no be beginning
There will be no end
:)

Thursday, 17 February 2011

17.02.2011


Dạo này bận quá, hôm nay mới rảnh được một tẹo. Hôm qua nộp bài xong lăn ra ngủ, ngủ như con lợn, ngủ từ lúc trời sáng đến trời tối mới dậy :") Cảm giác thật là sung sướng. Tự nhiên đến đêm hứng chí lên, mình đã tu một cốc cà phê Baileys thật là to...
Kết quả là đêm nằm mắt thao láo tới sáng. :(

Dạo này mình già cả rồi. Làm gì tác dụng cũng mãnh liệt. ăn không ngon. ngủ không được. Người lúc nào cũng nhức mỏi grrr.....
Ghét nhất là không ngủ được. Đầu cứ nhức ong ong. :( Giống bà già quá hức hức.

Đêm qua do không ngủ đc, ngồi search phim nhảm coi tới sáng, nên hệ quả là sáng nay đã trốn học. Hôm nay là một ngày vui. Vui hơn hôm qua. Mà cũng thấy tội lỗi hơn. Vì dạo này trốn học nhiều quá :")

Một vài chuyện bất mãn dạo này. Chuyện nhà cửa. Chuyện thi. Chuyện để nghĩ. Chuyện năm sau. Chuyện không ngủ được. Mọi thứ cứ dồn lại...
Thật sự là mình cần đi đâu đó 1 chút . (AVH há :)) )

Lâu rồi không về nhà lúc 5h chiều. Những lúc ở nhà tầm đấy, thấy trời tối dần, đèn vàng bắt đầu giăng, là cảm xúc lại bắt đầu đầy. Đầy ứ cả ra. Thôi thì leo lên đây trút bớt.

Mình muốn sống đơn giản. Nên mình sẽ cố gắng không nghĩ :) Hị hị

Lần nào ở nhà tầm giờ này, cũng thấy thật lẻ loi. Mà lẻ loi theo 1 nghĩa rất hạnh phúc. Chả hiểu sao nữa.
Chỉ có điều cả ngày hôm nay nhức đầu quá. Chả làm đc gì nên hồn .

Hết rồi đó. Note này thiệt rời rạc quá đi. hẹn note sau tui sẽ emotional nha :X

P/S: tặng mấy bạn hình anh Messi search trên google hơi xấu chút :)) trận hôm qua anh đá hay quá nha anh. Khoái anh quá :") Tui coi bóng đá chỉ thích coi mấy người múa trên sân thôi. Anh là người tui thấy múa hay thứ hai sau Zidane tình yêu đầu của tui :X :X
Trông anh loà xoà vậy thôi. Chứ anh vuốt keo cởi áo nhìn cũng sexy bảnh tỏn lắm đó nha :p Thích anh vì tên anh đọc lên trùng với tính cách của tui nữa. Sẵn giới thiệu luôn cho những ai chưa rõ lắm về tui há há. Tui bừa bãi lắm đó nha :(

Friday, 28 January 2011

28.01.2011

Nhân một buổi tối bàn về phim ảnh rất là thú vị với mấy người bạn, tự nhiên nhớ lại 3 bộ phim hồi xưa tui coi. Phải nói là hay vô cùng, cho tới bây giờ sau đã nhiều năm nó vẫn là những phim hay nhất tui từng xem.

Vốn dĩ không phải là coi người thích xem phim, vì tui rất là mau chán. Với lại tui không giỏi nhớ tên nhớ mặt người, nên mấy phim mà phức tạp cứ 5 phút là lại xoành xoạch sang cảnh khác là tui tắt ngay hoặc khò ngay trong 15 phút. Cũng vì mau chán, mà cuộc đời tui đã bỏ rất nhiều đoạn cuối của nhiều phim :") 50% trong tổng số phim tui đã coi trên đời tui đều không coi đoạn kết.

Bởi vậy, nếu các bạn thấy tui là con ng` nhàm chán về mặt phim ảnh dẫn tới nhàm chán về tâm sinh lý =)) thì cũng đúng thôi. Vì tui còn thấy tui chán nữa mà. Biết vậy, mà bắt tui sit down để tập trung coi cái gì đó là tui thấy giống bắt tui ngồi học bài vậy đó =)) trời ơi =))
Nói ra thì xấu hổ, vì Avatar, hay Inception thì tui cũng ăn bắp rang xong ngủ ngon lành trong rạp vậy đó. :")

Quay lại chủ đề chính, hồi đó bạn tui dụ tui coi phim này, đã thề thốt với tui rằng là "coi đi coi đi, đây sẽ là phim hay nhất trên đời bạn này được coi". Lúc đó tui cũng nghi nghi, vì tui thích phim nhảm (để đỡ phải coi đoạn kết) hơn là mấy phim trí óc nghĩ nhiều loạn xạ. Mà cũng không có gì làm, cũng không muốn bạn thất vọng vì đã dụ dỗ tui. Nên tui coi.

Và trời ơi, nó turned out to be the best movie i have ever watched so far.
Đó là phim The Prestige (2006). Phim này chắc cũng nổi tiếng với mấy bạn hay coi phim nè, vì trên IMDB được oánh giá rất là cao (8.4/10) lựng :"). Nên tui nghĩ chắc mấy bạn cũng coi rồi. Nên thôi khỏi kể nội dung ra đây làm chi ha.
Phim nói về 2 ảo thuật gia, từ bạn thành thù, đấu trí rất là hay. Cả phim rất là confused, nếu ko có sự trợ giúp giải thích và phụ đề chắc tui khò rồi. Nhưng mà cảnh cuối cùng, gỡ nút cho tất cả các nút rối rắm trong phim. Thiệt là thông minh.

Nên nếu hôm nào rảnh rỗi, các bạn hãy xem (lại). Nếu bạn nào biết link down thì chỉ tui với vì tui ko biết down ở đâu hết :( Hồi xưa coi trong ổ cứng của bạn.

Phim thứ 2 cũng hay, cũng xứng đáng là the second best há há. Phim này thì giải trí nhẹ nhàng hơn, không có suy nghĩ nhiều như The Prestige. Đó là The Mistress of Spices (2005). Có chị hoa hậu Rai của Ấn Độ đóng.
Chị đẹp, phim cũng đẹp. Trong phim chị có cửa hàng bán spices đầy màu sắc, đầy mùi vị. Phim này rất là nhẹ nhàng, lại lãng mạn. Thích hợp xem lúc ăn cơm hoặc chuẩn bị đi ngủ :")

Tui không giỏi viết review hay giới thiệu phim, nên viết cụt lủn nhiêu đó thôi :") Chẳng qua là tui thích 2 phim đó đó lắm lắm lắm nên giới thiệu đặng bạn nào chưa biết thì coi, bạn nào biết rồi thì coi lại :").

Phim thứ 3, phim này tui chưa coi. Mà chắc cuối tuần này sẽ coi, vì cũng thuộc dạng phim tui thích: Face /Off (1997). Kể về 2 con người đổi vai cho nhau trong cuộc đời. Mà đổi thành công đến nỗi coi xong không biết ai là ai hết :)) Phim này cũng đuợc IMDB đánh giá cao nè, 7.3/10 lận.

Vậy heng. Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ với 3 phim trên. Ai có phim nào hay hãy giới thiệu thêm cho tui biết với nha :) xxx

Wednesday, 26 January 2011

26.01.2011


Lửa thử vàng, gian nan thử sức.

Đúng là những lúc khó khăn hoạn nạn mới biết được người nông sâu.
Mà lòng người chẳng là vàng, cũng chẳng phải là đá. Đừng mang nó đi thử lửa làm gì. Để đến khi nó cháy mất thì lại thất vọng và hụt hẫng.

Monday, 24 January 2011

24.01.2011


Nhiều khi mình thấy mình như bà già vậy đó. Thích ngồi một mình, không ai ở xung quanh, không tiếng nói...
Mình ngồi, giở lại từng ký ức để xem. Nếu ko lưu hết vào ổ cứng, có lẽ cái trí nhớ tồi tệ này cũng sẽ chẳng giúp ích được gì trong việc xem lại những chuyện hồi xưa...

Hôm qua là một ngày thật nắng. Nắng hoàn hảo cho một bản nhạc của Elton John, "Goodbye yellow brick road". Ngồi xem lại hình, chỉnh hình. Rồi tự nhiên cười một mình, như con dở vậy đó :))

"So goodbye yellow brick road
Where the dogs of society howl
You can't plant me in your penthouse
I'm going back to my plough

Back to the howling old owl in the woods
Hunting the horny back toad
Oh I've finally decided my future lies
Beyond the yellow brick road"

Mình vẫn mong năm mới mọi sự khởi đầu mới. Cho đến lúc này đây mình vẫn mong có cái gì đó mới mẻ và thay đổi.
Mà có lẽ. người cũ. thì mọi thứ vẫn cũ.

Rồi hôm qua lại còn xem lại cả những cái blog hồi bên 360. Hồi đó mới dậy thì, ý văn tràn trề, viết quá trời :)) Viết nhiều, nghĩ sâu. Viết ít, nghĩ nông. Tất cả đều là mình.
Không lẽ, mình thay đổi nhiều vậy sao :))

Tìm lại những kỉ niệm cũ, mới thấy nhiều chuyện hay. Hồi xưa mình sống thật vô lo và vui vẻ. Sao mà có những thứ hồi xưa mình không biết ha... Ví dụ như là hồi xưa mình thích bạn kia lắm, đi cả quãng đường dài 6 năm quay nhìn lại mới nhận ra bạn cũng thích mình :))

Trời ơi đúng là tuổi trẻ. Kí ức tuổi trẻ là niềm vui của tuổi già :)) Bây giờ 6 năm thì cũng muộn rồi. Mỗi người một nơi một đường. Chỉ có kỉ niệm là ở lại :)

Cảm xúc nhiều đến mức 2h sáng nằm trên giường vẫn còn nghĩ...
Ngày trước có người nói với mình, cuộc đời này ngắn lắm, tay chúng ta thì bé. Càng bước tiếp càng phải chọn những thứ để mang theo, và những điều gì nên cần bỏ lại.

Tự nhiên nhớ lại câu này lại nhớ đến con ĐƯAC. mày có lẽ là một trong những điều đẹp nhất trong cuộc đời tao. là điều mà sẽ chẳng bao giờ tao để lại phía sau lưng :)

Chỉ có vậy thôi đó. mà chảy nước mắt. trời ơi. tui sến quá đi :)

Thursday, 20 January 2011

20.01.2011


Mặc dù là sáng hôm qua dậy sớm, thức đến đêm đi làm, rồi ngủ muộn, rồi lại dậy sớm hôm nay, mà không thấy mệt tẹo nào. Chắc là vì cái assignment đeo dai dẳng từ xmas cuối cùng cũng đã xong xuôi :") Vui mừng hết sức vậy đó :)) Thêm sáng nay trời nắng, vừa leo xuống dốc, vừa nghe anh Matt Cardle hát, vừa cầm assignment đem đi nộp.
Sometimes, life is good :)

Hôm nay trời nắng. Mà lạnh. Lạnh đến cóng cả tay. lạnh đến mức chỉ muốn ngồi trong nhà, xỏ dép bông, nghe nhạc, xem phim, uống trà, chat chit.
Cuộc sống thật là thảnh thơi. Dẫu chỉ trong đôi chút.

Mấy hôm nay vẫn lang thang kiếp dạt nhà, vẫn chưa đâu vào đâu :( Nhưng bây giờ mình cũng đã quen dần (với nhà của người ta :") ngại quá). Thôi thì sao thì sao, cũng được vậy.

"Cause you are amazing, just the way you are"... trời ơi nghe anh Matt hát tim muốn chảy nhão ra như kẹo sô cô la để kế lò sưởi vậy đó :-<



Thursday, 13 January 2011

13.01.2011


Những ngày tôi không ở nhà- là những ngày bồn chồn đến lạ kì.
Là những ngày tôi uống hai cốc trà cho bữa sáng, cho luôn cả bữa trưa.
Là playlist cứ repeat một bài hát, từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều, từ chiều đến tối, từ tối đến đêm.
Một bài hát da diết, da diết dai dẳng còn hơn cả cơn mưa ngoài kia nữa...
Là những hôm ăn tối lúc 10 giờ đêm. Rồi đi ngủ, lim dim.

Dạo này bận quá. Chẳng có thời gian làm gì nhiều. Chẳng có luôn thời gian để ngồi đó- không làm gì- mà chỉ ngẫm nghĩ.
Cuộc sống- và thời gian, thì cứ thế mà trôi vèo vèo. Trôi vèo qua tai, vèo qua tóc, vèo qua những bước chân. Qua kẽ lá. Qua những ngón tay.

hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Mà do có lẽ là gió ở đây mạnh quá. Nên tôi không cảm thấy hạnh phúc. Từ lâu lắm rồi.
từ khi xửa
khi xưa
từ xa tít tắp....

Hôm qua tình cờ thấy một tấm ảnh chụp những ô nhảy lò cò. Tự nhiên, tôi ngồi lặng thật lâu, thật lâu...
Giống như ai đó, vì thương tôi quá, đã tình cờ tặng tôi một tấm vé trở về với tuổi thơ :)
Và đó là niềm vui của cả ngày. Của cả một ngày không nắng.
Không gió.

.

Wednesday, 12 January 2011

12.01.2010

Chán quá, nấu xong cơm rồi cũng chả muốn ăn.
Chả muốn làm gì cả.
Chỉ muốn được về nhà :(
Nhớ nhà :(

Saturday, 1 January 2011

Happy New Year!

Vậy là năm 2010 đã khép lại. Lại một năm nữa đến. Mặc dù mình cũng chưa có cảm giác hôm nay là ngày đầu năm mới lắm, vì mình vẫn quen đón tết âm lịch hơn.
Thế nên hôm qua mình đã ngồi nhà tự kỷ một mình chứ không ra đường cùng chúng bạn ;))

Nói gì thì nói, dù sao hôm nay cũng là 1/1/2011 rồi. Mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp trong năm nay, mong mình sẽ có nhiều sự khởi đầu mới mẻ và thú vị. Chính bản thân mình cũng đang mong muốn thay đổi điều gì đó để mới mẻ hơn, chứ cứ như vầy hoài cũng khá nhàm chán rồi :)

Mới sáng sớm ngủ dậy đầu óc đặc quá không biết viết gì cả :") Dòm xuống đường thấy vắng hoe, làm nhớ đến mùng 1 tết Việt Nam ghê vậy đó :( Mình mong Tết năm sau, cả Tết tây và ta đều được đón tết cùng gia đình, một cái tết không lạnh để được mặc quần đùi áo thun ra đường chơi.

Mình mong bản thân mình năm mới cứng cỏi và trưởng thành hơn. Sống tích cực hơn vì cuộc đời này còn nhiều thứ đẹp đẽ mà ngắn ngủi lắm...

Mình cũng mong tìm được điều mà bấy lâu nay mình vẫn hằng tìm kiếm, để con tim và bản thân biết cảm giác thật sự yêu thương và trân trọng ai đó.

Mình mong 2011 sẽ là một sự khởi đầu mới cho tất cả mọi thứ, cho những chuyến phiêu lưu mới. Life is always a journey. Cho dù cuộc sống này có đẩy đưa mình đến đâu, thì mình vẫn yêu nó lắm.

Hello 2011 :)
And Happy new year to everyone. I wish you all the best xx