Exam is done.
And I am back to my normal life. Little busy, but focused.
VoDieuLinh's blog
M.e.S.s.Y
Friday, 10 June 2016
Thursday, 11 September 2014
I hate goodbyes
I do not know and do not even understand that why I always have to be the one who decides to say the goodbye while everything is going on so well.
I always choose to take the new path, when good chances come and have (cruelty) chosen to leave a lot of nice good things behind me.
The situation today is the same. Heartbroken, tough and difficult decision to be made. I would rather not want to talk about it anymore, as it not only brings me to tears every time I think about it, but also reminds me of the same situation I had been through few years ago- the heartbroken moment when I told my friends I would leave the UK.
I barely show that I am broken into pieces inside. You can always find a smile on my face- yet, they are also not fake. I only break down when I am with myself. I feel only comfort with my own self- that is when I could be as weak as I am and I do not need to explain, to pretend, to worry whether someone next to me would understand the situation or not.
But trust me, I am a lot weaker than you think, and a lot more emotional than I show.
I just hate the feeling of being weak in front of others. And somehow I love the feeling of sitting through the pain.
But, really, this decision is too painful for me to take. And I guess I will be haunted for another long time in my life.
I am sorry, truly sorry for creating all this kind of dramas. Yet, I have to close this door and open another.
It is just about time.
I always choose to take the new path, when good chances come and have (cruelty) chosen to leave a lot of nice good things behind me.
The situation today is the same. Heartbroken, tough and difficult decision to be made. I would rather not want to talk about it anymore, as it not only brings me to tears every time I think about it, but also reminds me of the same situation I had been through few years ago- the heartbroken moment when I told my friends I would leave the UK.
I barely show that I am broken into pieces inside. You can always find a smile on my face- yet, they are also not fake. I only break down when I am with myself. I feel only comfort with my own self- that is when I could be as weak as I am and I do not need to explain, to pretend, to worry whether someone next to me would understand the situation or not.
But trust me, I am a lot weaker than you think, and a lot more emotional than I show.
I just hate the feeling of being weak in front of others. And somehow I love the feeling of sitting through the pain.
But, really, this decision is too painful for me to take. And I guess I will be haunted for another long time in my life.
I am sorry, truly sorry for creating all this kind of dramas. Yet, I have to close this door and open another.
It is just about time.
Sunday, 7 September 2014
Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không?
Buồn không em, khi thu về làm mất đi cái nắng vàng ruộm đầy ắp của mùa hè đứng gió, chới với trên bậc thềm xưa cổ tích lá nhuộm vàng rêu phong? Cánh cò cứ bay mãi bay mải nơi nào, nặng đầy heo may trên đôi cánh trắng muốt. Ngày nghiêng.
Cứ bay đi cò, về miền cổ tích xa diệu vợi, về ánh nắng ấm áp của một ngày không tắt, với yêu thương chỉ còn là từng khoảnh khắc- nhẹ buông. Rơi tàn. Như lá vàng. Như mắt nai. Như hồ ngọc bích. Như khúc thuỵ du của ngày đầu đông. Lưng lửng vỡ...
Buồn không em khi cái ngày cứ miệt mài nhặt nhạnh mong chờ để trở về với đêm. Đêm dài trôi vô thẳm cho những cảm xúc không vị cũng chẳng mùi, cũng chẳng biết gọi tên. Đêm lạnh ngắt cho những nỗi buồn nóng hổi, cứ dài dằng dặc mãi. Đêm hớt hải để đi tìm ánh sáng của ngày, để cảm thấy bình yên hơn. Chỉ thương hoài, xót xa hoài cái ngày nhặt nhạnh... Đâu là niềm đau nhất cho những thứ chẳng bao giờ là của mình, mà sao thấy nỗi buồn cứ đắng dần trên đầu lưỡi, trong những ngày mùa hoa trắng miên man. Nhạt dần theo cánh én, theo tiềm thức xa, Đời vẽ nên hình hài bằng thứ ánh sáng đơn sắc.
Thì có gì là chắc chắn đâu em....
Dương cầm ngủ kín dương cầm ca
Dương cầm phố nguyệt dương cầm lạnh
Bản tình ca tím vẫn còn vang vải, để buồn ai cứ mải miết đi về.
Cho những mê đắm cuộc đời buồn vui....
Ngủ thật dài và ngủ thật sâu nhé. Ừ thì thế, thì cứ thế... Cầm hoài nỗi nhớ đi hong nỗi buồn.
Ai trách ai làm gì khi lòng đã bình yên quá đỗi.
Lòng trách lòng hỡ hừng và dàn dạt thế thôi.
Em đừng khóc nhé mùa thu
Để ta ru khúc heo may cuối cùng
À ơi, đừng khóc, à ơi...
Tặng những ngày mùa thu tháng 9, đầy nắng
Thursday, 4 September 2014
13.5.2012
"Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng nhưng tình cảm mênh mang"
Khi tôi đọc câu đấy cho anh bạn tôi nghe, anh bảo, "vậy để anh thử làm trang nam tử, để xem tình cảm mênh mang là cảm giác như thế nào". Khi ấy tôi đã không đọc cho anh nghe những câu sau đó nữa
"Nếu suốt đời buôn ba lặn lội
Mà vẫn ko giữ được người tri kỉ hồng nhan
Thì cho dù nắm được cả giang san
Vẫn cảm thấy xót xa ân hận"
Tôi thấy anh khóc, khóc quỳ xuống như một đứa trẻ ngày hồng nhan của anh đi xa. Tôi thấy anh sau đó là những ngày đau đáu ôm một bóng hình tri kỷ. Đau đáu, có khi là mãi cả cuộc đời. Là một nỗi niềm cứ phải ôm mãi vào tận sâu khảm nào đó của ký ức.
Là tình cảm, đã mênh mang rồi, thì cứ mênh mang mãi, bơ vơ mãi.
Có lần tôi nói với anh, anh đừng làm trang nam tử tình cảm mênh mang nữa. Để làm gì khi chỉ giữ được trong lòng chứ không được ở bên cạnh. Để làm gì rồi cứ phải thử thách bản thân mình bước qua ải mỹ nhân. Anh bảo, ừ thì, tri kỷ cũng chỉ có một, anh đâu cần tìm nữa mà sợ bước qua ải hồng nhan. Có những điều chẳng bao giờ có thể lấy lại được. Nếu được ngay từ đầu có lẽ anh đã chẳng chọn cách làm trang nam tử để giữ lại hồng nhan tri kỷ bên mình.
Và sau đó là những ngày rượu tràn trong hơi thở. trong mái tóc. tôi đoán, chỉ có ở trong men rượu, anh mới được ở bên cạnh tri kỷ hồng nhan của anh. Há chẳng có trang nam tử nào mà tình cảm không mênh mang.
Chẳng có người phụ nữ nào đủ cao thượng để chia sẻ người nam tử của mình cho một người khác. nên nếu có thể được chọn, tôi chỉ mong mình làm mỹ nhân bình thường trong số những tình cảm mênh mang đó. còn hơn là một tri kỷ chỉ còn trong ký ức.
Nên nếu một ngày mà tôi có chợt biến mất ở đâu đó. tôi cũng chỉ mong người hãy xem tôi như là một thứ tình cảm mênh mang...
Sunday, 31 August 2014
My Life Recently
There will be only one straight-forward word: enjoyable. Yep my life recently has been pretty much enjoyable.
I never want to recall, but some incidents have happened in my life a few months ago, all at once, which had knocked me down and made me wonder what I had done and why things had gone so wrong so badly. My heart had never been that fragile and my mind had never been stressed like that before. A lot of goodbyes, a lot of things went down that I could never take back again, a lot of stresses at work, a lot of stresses at home, a lot of broken and messy things that I would never know where to start off again.
Even though I always reminded myself that tomorrow would be another day and I should keep my chin up, I admitted I was broken into pieces. I cried myself at night when I was on my own, when I was in the middle of the street, when I was eating, when I was working, when I was riding my bike, whenever and wherever.
One night I locked myself in the bathroom, sitting there and was totally lost. In front of me there was only darkness. I was totally blank and honestly, I could not at all feel anything that reminded me I was still a human being.
Then I stood up. I could not really recall whether it was myself or someone in my head had told me to stop, and that I had to do something, I had to stand up and move forward, does not really matter what it is ahead.
Amazingly, after that night, I was a bit more ok.
I stepped a step back so that I could have more times to look back and work things out. I went out with my piggies. I had time to spend with all the close friends that I was too busy for them before. I had time to pamper myself. I had time to register to a course. I had time to make new friends. I had time to buy myself a good cup of tea, or find place that do good cup of tea. I had time to read books. I had time to talk to people I never had a chance to.
And I realized, life was never being unfair to me. It is me who was being very unfair to myself. It was always me.
And I also realized, all the incidents happened in my life before, were just the opportunities to let me know the truth that I was very unfair to myself and I should take the turn. I should change. I should move forward to open another new door and discover all the good and magical things in this life.
If you were ever in my situation, I sincerely wish that you could find the strength to stand up again, like I did. None of us are always happy or sad or perfect or good or bad. We are humans, we make mistakes, we get hurt, we are ignorance, we learn, we fail, we upset.
But whatever it is, please do listen to your heart beat and follow it. That is when you could reach to your inner peace. And I wish you all the strength you need to have to stand up again.
Thank you all who have been engaging in my life to make me being the me I am today.
I am truly grateful for that.
Wednesday, 23 July 2014
This entry for the best buddy of mine at work
Buddy là người dạy tôi (lại) bài học về việc phải biết grateful trong cuộc đời này, phải biết trân trọng những gì mình đang có, và luôn phải sống hết mình cho ngày hôm nay. Và vì tôi không muốn quên những gì mình đang có, và vì tôi đã để lỡ mất quá nhiều thứ quý giá mình đã từng có, nên từ giờ tôi sẽ cố gắng biết trân trọng, biết grateful và biết kiềm chế hơn.
Và hy vọng cuộc đời sẽ đối xử với tôi tốt đẹp hơn.
Buddy và tôi có nhiều điểm chung lắm- buddy như là another version of mine vậy, và điều đáng buồn là tôi đã không nhận ra điều đó trong suốt 1 năm đầu tiên làm việc chung. Buddy là top management của công ty, còn tôi chỉ là nhân viên loẹt quẹt xà quẹt mới có công việc đầu tiên ở Việt Nam thôi, nên tôi cũng không để ý lắm. Công việc lại stressful, portfolio của tôi rất nặng và tôi phải dành rất nhiều thời gian học hỏi, tìm hiểu, rồi mày mò làm việc như bơi giữa đại dương mà chẳng biết bờ là hướng nào.... nên tôi chả có thời gian để ý tới đồng nghiệp hay làm gì hết.
Lâu lâu cũng có chọt vô discuss với buddy nếu có issue gì liên quan hay project nào làm cùng nhau. Mà lúc đó cũng ko để ý lắm. Buddy là người caring, cũng có hay hỏi tôi làm việc thế nào rồi, có quen chưa, có khó không. Hồi xưa buddy cũng làm risk giống tôi, sau mới chuyển sang operations. Ồ.
Một ngày đẹp trời tôi phát hiện buddy uống English tea. :OOOOOOOOOOO Trời ơi, mình yêu every single person on earth who drinks english tea. Thật lạ lẫm khi tôi nghĩ tôi là người duy nhất trong văn phòng uống English tea và là 1 trong số những người (hiếm hoi) Việt Nam uống English tea every single day tại thời tiết nóng bức này. Ồ.
Sau đó tôi biết được là buddy đã từng sống ở UK, cũng bằng thời gian tôi sống ở UK, buddy ở London còn tôi ở Plymouth. Buddy có mọi sở thích ở UK giống y chang tôi, mọi kỷ niệm với UK cũng gần giống tôi (ngoại trừ việc buddy đã đi nhiều nơi ở UK hơn tôi haha). Tôi và buddy bắt đầu connect từ đó.
Thực sự đó, nếu bạn đã từng ở UK, từng yêu lắm mảnh đất đó, nơi chốn đó, và bạn phải về Việt Nam sống, tuy enjoy nhưng trong lòng rất thổn thức nhớ UK theo từng nhịp thở, tự nhiên một ngày bạn bump into someone và thốt lên "You lived in the UK too?????", bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi. Câu chuyện theo đó mà cứ liên tu bất tận, tràn đầy cảm xúc, hai người từ người lạ trở thành người quen thân thiết lúc nào không biết. Đặc biệt là tôi và buddy, may mắn khi cả hai có chung niềm nhung nhớ UK tha thiết đến thế.
Những cuộc nói chuyện dầy hơn, tôi và buddy nhiều lúc phải wow vì cả hai giống nhau nhiều quá, từ mindset đến tính cách đến sở thích đến những người xung quanh chúng tôi cũng (vô tình mà) giống nhau.
Những lần tôi buồn, chỉ cần tìm buddy ngồi nói bâng quơ một lúc, nỗi buồn được chia sẻ và nhẹ bớt đi. Buddy mỗi lần đi công tác lại mang về tea cho tôi, giúp tôi nguôi ngoai đi cơn craving một ly trà thật ngon được pha từ một gói trà thật ngon được đóng gói từ những lá trà thật hảo hạng =))
Bao nhiêu lần tôi lost là bấy nhiêu lần buddy đưa ra được những lời khuyên đúng đắn và chân thành. Buddy nhiều tuổi hơn tôi, kinh nghiệm cũng nhiều hơn, chuyện từng trải cũng nhiều hơn và độ khó cũng cao hơn, nên mỗi lần buddy khuyên tôi điều gì đó, tôi cảm thấy được cứu rỗi lắm. Cả những encouragement buddy make cũng làm tôi trở thành con người strong hơn, making me the me I am being today.
Tôi và buddy có nhiều bí mật tủn mủn share với nhau, là những câu chuyện trong công việc, trong cuộc sống, kể ra để rồi quên đi. Tôi và buddy có 1 lời hứa với nhau không được break, và tôi biết một ngày nào đó, lời hứa đó cũng phải bị break mất. Lúc đó, tôi cũng sẽ chẳng buồn gì, vì cuộc sống vốn dĩ nó phải thế. Tôi sẽ nhìn lại những ngày này, và cảm thấy thật biết ơn vì cuộc đời đã cho tôi gặp được những người thật đẹp đẽ, cho tôi những trải nghiệm thật đẹp đẽ, thật quý giá, mà nó sẽ luôn là hành trang theo suốt cuộc đời tôi.
You only live once, but if you do it right, once is enough.
Thank you buddy, for being there, for all the encouragements you have made.
Và hy vọng cuộc đời sẽ đối xử với tôi tốt đẹp hơn.
Buddy và tôi có nhiều điểm chung lắm- buddy như là another version of mine vậy, và điều đáng buồn là tôi đã không nhận ra điều đó trong suốt 1 năm đầu tiên làm việc chung. Buddy là top management của công ty, còn tôi chỉ là nhân viên loẹt quẹt xà quẹt mới có công việc đầu tiên ở Việt Nam thôi, nên tôi cũng không để ý lắm. Công việc lại stressful, portfolio của tôi rất nặng và tôi phải dành rất nhiều thời gian học hỏi, tìm hiểu, rồi mày mò làm việc như bơi giữa đại dương mà chẳng biết bờ là hướng nào.... nên tôi chả có thời gian để ý tới đồng nghiệp hay làm gì hết.
Lâu lâu cũng có chọt vô discuss với buddy nếu có issue gì liên quan hay project nào làm cùng nhau. Mà lúc đó cũng ko để ý lắm. Buddy là người caring, cũng có hay hỏi tôi làm việc thế nào rồi, có quen chưa, có khó không. Hồi xưa buddy cũng làm risk giống tôi, sau mới chuyển sang operations. Ồ.
Một ngày đẹp trời tôi phát hiện buddy uống English tea. :OOOOOOOOOOO Trời ơi, mình yêu every single person on earth who drinks english tea. Thật lạ lẫm khi tôi nghĩ tôi là người duy nhất trong văn phòng uống English tea và là 1 trong số những người (hiếm hoi) Việt Nam uống English tea every single day tại thời tiết nóng bức này. Ồ.
Sau đó tôi biết được là buddy đã từng sống ở UK, cũng bằng thời gian tôi sống ở UK, buddy ở London còn tôi ở Plymouth. Buddy có mọi sở thích ở UK giống y chang tôi, mọi kỷ niệm với UK cũng gần giống tôi (ngoại trừ việc buddy đã đi nhiều nơi ở UK hơn tôi haha). Tôi và buddy bắt đầu connect từ đó.
Thực sự đó, nếu bạn đã từng ở UK, từng yêu lắm mảnh đất đó, nơi chốn đó, và bạn phải về Việt Nam sống, tuy enjoy nhưng trong lòng rất thổn thức nhớ UK theo từng nhịp thở, tự nhiên một ngày bạn bump into someone và thốt lên "You lived in the UK too?????", bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi. Câu chuyện theo đó mà cứ liên tu bất tận, tràn đầy cảm xúc, hai người từ người lạ trở thành người quen thân thiết lúc nào không biết. Đặc biệt là tôi và buddy, may mắn khi cả hai có chung niềm nhung nhớ UK tha thiết đến thế.
Những cuộc nói chuyện dầy hơn, tôi và buddy nhiều lúc phải wow vì cả hai giống nhau nhiều quá, từ mindset đến tính cách đến sở thích đến những người xung quanh chúng tôi cũng (vô tình mà) giống nhau.
Những lần tôi buồn, chỉ cần tìm buddy ngồi nói bâng quơ một lúc, nỗi buồn được chia sẻ và nhẹ bớt đi. Buddy mỗi lần đi công tác lại mang về tea cho tôi, giúp tôi nguôi ngoai đi cơn craving một ly trà thật ngon được pha từ một gói trà thật ngon được đóng gói từ những lá trà thật hảo hạng =))
Bao nhiêu lần tôi lost là bấy nhiêu lần buddy đưa ra được những lời khuyên đúng đắn và chân thành. Buddy nhiều tuổi hơn tôi, kinh nghiệm cũng nhiều hơn, chuyện từng trải cũng nhiều hơn và độ khó cũng cao hơn, nên mỗi lần buddy khuyên tôi điều gì đó, tôi cảm thấy được cứu rỗi lắm. Cả những encouragement buddy make cũng làm tôi trở thành con người strong hơn, making me the me I am being today.
Tôi và buddy có nhiều bí mật tủn mủn share với nhau, là những câu chuyện trong công việc, trong cuộc sống, kể ra để rồi quên đi. Tôi và buddy có 1 lời hứa với nhau không được break, và tôi biết một ngày nào đó, lời hứa đó cũng phải bị break mất. Lúc đó, tôi cũng sẽ chẳng buồn gì, vì cuộc sống vốn dĩ nó phải thế. Tôi sẽ nhìn lại những ngày này, và cảm thấy thật biết ơn vì cuộc đời đã cho tôi gặp được những người thật đẹp đẽ, cho tôi những trải nghiệm thật đẹp đẽ, thật quý giá, mà nó sẽ luôn là hành trang theo suốt cuộc đời tôi.
You only live once, but if you do it right, once is enough.
Thank you buddy, for being there, for all the encouragements you have made.
Sunday, 20 July 2014
Yesterday Flashback
Tự nhiên hôm nay rảnh rỗi, lục lại đám ảnh hồi xưa mình còn ở bên UK. Mới biết là trong lòng, nỗi nhớ về Plymouth, về những năm tháng ấy vẫn luôn đong đầy thật nhiều....
Và hồi xưa nhìn mình đẹp hơn bây giờ nhiều. Tất nhiên đó giờ vẫn đẹp y chang (haha) tuy nhiên thần thái bây giờ chẳng bằng một góc lúc đó. Lúc đó nhìn mình lúc nào cũng thật bình an, thật hiền, và thật hạnh phúc (ờ thì cũng nhiều lúc nằm ôm gối khóc một mình đó chứ cũng không phải lúc nào cũng tươi tắn đâu).
Đó là một ngày tháng 4 gần nửa đêm ở London, mình ngồi vắt vẻo trên tầng hai của chiếc xe bus, gác chân lên tấm kính trước mặt, và tự hỏi bản thân điều mình muốn lúc này nhất là gì. Trời thì lạnh co ro (và mưa, of course), và đầu óc mình tự nhiên lóe lên một suy nghĩ "từ bỏ nơi này và quay trở về Việt Nam". Mình cũng chẳng biết vì sao lúc đó mình lại can đảm đên vậy, vì thực sự từ trước đến giờ mình chưa bao giờ dám nghĩ bỏ UK đi để quay trở về Việt Nam. Trước đó chỉ mới 3 tháng, mình đợi coach để lên Heathrow về Việt Nam ăn tết, mình còn ứa nước mắt khi nghĩ sẽ tới một ngày mình (bị ép buộc) rời UK để trở về VN, mình chắc sẽ òa khóc và không cam chịu mất.
Vậy mà đó, tự nhiên lúc đó suy nghĩ đó lóe lên. Và tiếp theo là "trời ơi tại sao lại không cơ chứ, tại sao mình không làm vậy, tương lai của mình bây giờ bấp bênh quá".... Và hình ảnh mình bước chân xuống Việt Nam, mãi mãi, bỗng dưng làm mình nở nụ cười trong vô thức. Vậy đó. Chỉ có nhiêu đó thôi. Là tất cả quyết định của mình.
Suy nghĩ của ngày hôm đó ám ảnh rất mạnh. Thế nên là tháng ngày sau đó, dù có bao nhiêu người can ngăn, khuyên nhủ, dọa nạt, khóc lóc drama, lòng mình vẫn thật lạnh lùng mà dứt đi. Hôm mình book vé máy bay, mình đã ngồi trong phòng thật lâu, thật lâu, một mình..... Lúc hoàn tất mọi thủ tục xong xuôi, tim mình tự nhiên như có ai đó đâm xuyên một nhát. Lạnh lẽo...
Mọi người thương yêu ai cũng giữ mình lại. Chỉ có duy nhất nơi mình ở, nơi mình gắn bó là bình thản tiễn mình ra đi không một lời níu giữ. Giống kiểu nó đang vẫy tay và nói rằng "dù mày có làm gì tao cũng ủng hộ mày"... Và giờ đây, nỗi nhớ về nơi đó lúc nào cũng như một vết cắt trong tim mình. Vết cắt của ngày hôm đó. Ám ảnh mình cồn cào.
Ngày mình ngồi coach rời xa Plymoth rời xa UK, mình chẳng thể nhớ nỗi cảm giác đó là gì. Nó quá lớn để mà có thể miêu tả thành lời, và mình chỉ biết nhìn nó thật lâu, để lưu giữ lại khoảnh khắc cuối cùng ở nơi mà mình đã từng gắn bó, từng yêu thương và từng bình an đến thế.
Ai ai cũng hỏi mình, sao lại về. Tới giờ mình cũng vẫn đang hỏi bản thân câu hỏi đó. Mình không phủ nhận mình có hạnh phúc, có vui ở Việt Nam. Tuy nhiên cái cảm giác yên bình, nhắm mắt hít một làn gió, uống một ly trà trong chăn ấm chẳng còn nữa. Ngày nào mình cũng uống English tea, ngày nào mình cũng nhắm mắt hít gió, mà sao nụ cười của mình không còn tươi như lúc trước. Mà sao chẳng bao giờ lòng mình còn cảm giác bình yên như trước. Mà sao mình chẳng còn tươi tắn cười hết cỡ như trước nữa.....
Mỗi tấm hình là một câu chuyện, một kỷ niệm, một cảm giác về Plymouth mà cả cuộc đời này chẳng bao giờ mình có thể quên được.
Và Sài Gòn mấy ngày hôm nay sao cứ mưa như Plymouth vậy? :(
Kể chuyện buồn vậy thôi, đời mình dạo này đủ buồn rồi không nói chuyện kỷ niệm nữa. Chin up and be pretty.
Và ta cười lên nhé, để bắt đầu...
VDL
Subscribe to:
Posts (Atom)






