I do not know and do not even understand that why I always have to be the one who decides to say the goodbye while everything is going on so well.
I always choose to take the new path, when good chances come and have (cruelty) chosen to leave a lot of nice good things behind me.
The situation today is the same. Heartbroken, tough and difficult decision to be made. I would rather not want to talk about it anymore, as it not only brings me to tears every time I think about it, but also reminds me of the same situation I had been through few years ago- the heartbroken moment when I told my friends I would leave the UK.
I barely show that I am broken into pieces inside. You can always find a smile on my face- yet, they are also not fake. I only break down when I am with myself. I feel only comfort with my own self- that is when I could be as weak as I am and I do not need to explain, to pretend, to worry whether someone next to me would understand the situation or not.
But trust me, I am a lot weaker than you think, and a lot more emotional than I show.
I just hate the feeling of being weak in front of others. And somehow I love the feeling of sitting through the pain.
But, really, this decision is too painful for me to take. And I guess I will be haunted for another long time in my life.
I am sorry, truly sorry for creating all this kind of dramas. Yet, I have to close this door and open another.
It is just about time.
Thursday, 11 September 2014
Sunday, 7 September 2014
Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em không?
Buồn không em, khi thu về làm mất đi cái nắng vàng ruộm đầy ắp của mùa hè đứng gió, chới với trên bậc thềm xưa cổ tích lá nhuộm vàng rêu phong? Cánh cò cứ bay mãi bay mải nơi nào, nặng đầy heo may trên đôi cánh trắng muốt. Ngày nghiêng.
Cứ bay đi cò, về miền cổ tích xa diệu vợi, về ánh nắng ấm áp của một ngày không tắt, với yêu thương chỉ còn là từng khoảnh khắc- nhẹ buông. Rơi tàn. Như lá vàng. Như mắt nai. Như hồ ngọc bích. Như khúc thuỵ du của ngày đầu đông. Lưng lửng vỡ...
Buồn không em khi cái ngày cứ miệt mài nhặt nhạnh mong chờ để trở về với đêm. Đêm dài trôi vô thẳm cho những cảm xúc không vị cũng chẳng mùi, cũng chẳng biết gọi tên. Đêm lạnh ngắt cho những nỗi buồn nóng hổi, cứ dài dằng dặc mãi. Đêm hớt hải để đi tìm ánh sáng của ngày, để cảm thấy bình yên hơn. Chỉ thương hoài, xót xa hoài cái ngày nhặt nhạnh... Đâu là niềm đau nhất cho những thứ chẳng bao giờ là của mình, mà sao thấy nỗi buồn cứ đắng dần trên đầu lưỡi, trong những ngày mùa hoa trắng miên man. Nhạt dần theo cánh én, theo tiềm thức xa, Đời vẽ nên hình hài bằng thứ ánh sáng đơn sắc.
Thì có gì là chắc chắn đâu em....
Dương cầm ngủ kín dương cầm ca
Dương cầm phố nguyệt dương cầm lạnh
Bản tình ca tím vẫn còn vang vải, để buồn ai cứ mải miết đi về.
Cho những mê đắm cuộc đời buồn vui....
Ngủ thật dài và ngủ thật sâu nhé. Ừ thì thế, thì cứ thế... Cầm hoài nỗi nhớ đi hong nỗi buồn.
Ai trách ai làm gì khi lòng đã bình yên quá đỗi.
Lòng trách lòng hỡ hừng và dàn dạt thế thôi.
Em đừng khóc nhé mùa thu
Để ta ru khúc heo may cuối cùng
À ơi, đừng khóc, à ơi...
Tặng những ngày mùa thu tháng 9, đầy nắng
Thursday, 4 September 2014
13.5.2012
"Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng nhưng tình cảm mênh mang"
Khi tôi đọc câu đấy cho anh bạn tôi nghe, anh bảo, "vậy để anh thử làm trang nam tử, để xem tình cảm mênh mang là cảm giác như thế nào". Khi ấy tôi đã không đọc cho anh nghe những câu sau đó nữa
"Nếu suốt đời buôn ba lặn lội
Mà vẫn ko giữ được người tri kỉ hồng nhan
Thì cho dù nắm được cả giang san
Vẫn cảm thấy xót xa ân hận"
Tôi thấy anh khóc, khóc quỳ xuống như một đứa trẻ ngày hồng nhan của anh đi xa. Tôi thấy anh sau đó là những ngày đau đáu ôm một bóng hình tri kỷ. Đau đáu, có khi là mãi cả cuộc đời. Là một nỗi niềm cứ phải ôm mãi vào tận sâu khảm nào đó của ký ức.
Là tình cảm, đã mênh mang rồi, thì cứ mênh mang mãi, bơ vơ mãi.
Có lần tôi nói với anh, anh đừng làm trang nam tử tình cảm mênh mang nữa. Để làm gì khi chỉ giữ được trong lòng chứ không được ở bên cạnh. Để làm gì rồi cứ phải thử thách bản thân mình bước qua ải mỹ nhân. Anh bảo, ừ thì, tri kỷ cũng chỉ có một, anh đâu cần tìm nữa mà sợ bước qua ải hồng nhan. Có những điều chẳng bao giờ có thể lấy lại được. Nếu được ngay từ đầu có lẽ anh đã chẳng chọn cách làm trang nam tử để giữ lại hồng nhan tri kỷ bên mình.
Và sau đó là những ngày rượu tràn trong hơi thở. trong mái tóc. tôi đoán, chỉ có ở trong men rượu, anh mới được ở bên cạnh tri kỷ hồng nhan của anh. Há chẳng có trang nam tử nào mà tình cảm không mênh mang.
Chẳng có người phụ nữ nào đủ cao thượng để chia sẻ người nam tử của mình cho một người khác. nên nếu có thể được chọn, tôi chỉ mong mình làm mỹ nhân bình thường trong số những tình cảm mênh mang đó. còn hơn là một tri kỷ chỉ còn trong ký ức.
Nên nếu một ngày mà tôi có chợt biến mất ở đâu đó. tôi cũng chỉ mong người hãy xem tôi như là một thứ tình cảm mênh mang...
Subscribe to:
Posts (Atom)
