Sunday, 20 July 2014

Yesterday Flashback






Tự nhiên hôm nay rảnh rỗi, lục lại đám ảnh hồi xưa mình còn ở bên UK. Mới biết là trong lòng, nỗi nhớ về Plymouth, về những năm tháng ấy vẫn luôn đong đầy thật nhiều....
Và hồi xưa nhìn mình đẹp hơn bây giờ nhiều. Tất nhiên đó giờ vẫn đẹp y chang (haha) tuy nhiên thần thái bây giờ chẳng bằng một góc lúc đó. Lúc đó nhìn mình lúc nào cũng thật bình an, thật hiền, và thật hạnh phúc (ờ thì cũng nhiều lúc nằm ôm gối khóc một mình đó chứ cũng không phải lúc nào cũng tươi tắn đâu).

Đó là một ngày tháng 4 gần nửa đêm ở London, mình ngồi vắt vẻo trên tầng hai của chiếc xe bus, gác chân lên tấm kính trước mặt, và tự hỏi bản thân điều mình muốn lúc này nhất là gì. Trời thì lạnh co ro (và mưa, of course), và đầu óc mình tự nhiên lóe lên một suy nghĩ "từ bỏ nơi này và quay trở về Việt Nam". Mình cũng chẳng biết vì sao lúc đó mình lại can đảm đên vậy, vì thực sự từ trước đến giờ mình chưa bao giờ dám nghĩ bỏ UK đi để quay trở về Việt Nam. Trước đó chỉ mới 3 tháng, mình đợi coach để lên Heathrow về Việt Nam ăn tết, mình còn ứa nước mắt khi nghĩ sẽ tới một ngày mình (bị ép buộc) rời UK để trở về VN, mình chắc sẽ òa khóc và không cam chịu mất.

Vậy mà đó, tự nhiên lúc đó suy nghĩ đó lóe lên. Và tiếp theo là "trời ơi tại sao lại không cơ chứ, tại sao mình không làm vậy, tương lai của mình bây giờ bấp bênh quá".... Và hình ảnh mình bước chân xuống Việt Nam, mãi mãi, bỗng dưng làm mình nở nụ cười trong vô thức. Vậy đó. Chỉ có nhiêu đó thôi. Là tất cả quyết định của mình.

Suy nghĩ của ngày hôm đó ám ảnh rất mạnh. Thế nên là tháng ngày sau đó, dù có bao nhiêu người can ngăn, khuyên nhủ, dọa nạt, khóc lóc drama, lòng mình vẫn thật lạnh lùng mà dứt đi. Hôm mình book vé máy bay, mình đã ngồi trong phòng thật lâu, thật lâu, một mình..... Lúc hoàn tất mọi thủ tục xong xuôi, tim mình tự nhiên như có ai đó đâm xuyên một nhát. Lạnh lẽo...

Mọi người thương yêu ai cũng giữ mình lại. Chỉ có duy nhất nơi mình ở, nơi mình gắn bó là bình thản tiễn mình ra đi không một lời níu giữ. Giống kiểu nó đang vẫy tay và nói rằng "dù mày có làm gì tao cũng ủng hộ mày"... Và giờ đây, nỗi nhớ về nơi đó lúc nào cũng như một vết cắt trong tim mình. Vết cắt của ngày hôm đó. Ám ảnh mình cồn cào.

Ngày mình ngồi coach rời xa Plymoth rời xa UK, mình chẳng thể nhớ nỗi cảm giác đó là gì. Nó quá lớn để mà có thể miêu tả thành lời, và mình chỉ biết nhìn nó thật lâu, để lưu giữ lại khoảnh khắc cuối cùng ở nơi mà mình đã từng gắn bó, từng yêu thương và từng bình an đến thế.




Ai ai cũng hỏi mình, sao lại về. Tới giờ mình cũng vẫn đang hỏi bản thân câu hỏi đó. Mình không phủ nhận mình có hạnh phúc, có vui ở Việt Nam. Tuy nhiên cái cảm giác yên bình, nhắm mắt hít một làn gió, uống một ly trà trong chăn ấm chẳng còn nữa. Ngày nào mình cũng uống English tea, ngày nào mình cũng nhắm mắt hít gió, mà sao nụ cười của mình không còn tươi như lúc trước. Mà sao chẳng bao giờ lòng mình còn cảm giác bình yên như trước. Mà sao mình chẳng còn tươi tắn cười hết cỡ như trước nữa.....











 Mỗi tấm hình là một câu chuyện, một kỷ niệm, một cảm giác về Plymouth mà cả cuộc đời này chẳng bao giờ mình có thể quên được.
Và Sài Gòn mấy ngày hôm nay sao cứ mưa như Plymouth vậy? :(

Kể chuyện buồn vậy thôi, đời mình dạo này đủ buồn rồi không nói chuyện kỷ niệm nữa. Chin up and be pretty.


Và ta cười lên nhé, để bắt đầu...

VDL

No comments: