Monday, 24 January 2011

24.01.2011


Nhiều khi mình thấy mình như bà già vậy đó. Thích ngồi một mình, không ai ở xung quanh, không tiếng nói...
Mình ngồi, giở lại từng ký ức để xem. Nếu ko lưu hết vào ổ cứng, có lẽ cái trí nhớ tồi tệ này cũng sẽ chẳng giúp ích được gì trong việc xem lại những chuyện hồi xưa...

Hôm qua là một ngày thật nắng. Nắng hoàn hảo cho một bản nhạc của Elton John, "Goodbye yellow brick road". Ngồi xem lại hình, chỉnh hình. Rồi tự nhiên cười một mình, như con dở vậy đó :))

"So goodbye yellow brick road
Where the dogs of society howl
You can't plant me in your penthouse
I'm going back to my plough

Back to the howling old owl in the woods
Hunting the horny back toad
Oh I've finally decided my future lies
Beyond the yellow brick road"

Mình vẫn mong năm mới mọi sự khởi đầu mới. Cho đến lúc này đây mình vẫn mong có cái gì đó mới mẻ và thay đổi.
Mà có lẽ. người cũ. thì mọi thứ vẫn cũ.

Rồi hôm qua lại còn xem lại cả những cái blog hồi bên 360. Hồi đó mới dậy thì, ý văn tràn trề, viết quá trời :)) Viết nhiều, nghĩ sâu. Viết ít, nghĩ nông. Tất cả đều là mình.
Không lẽ, mình thay đổi nhiều vậy sao :))

Tìm lại những kỉ niệm cũ, mới thấy nhiều chuyện hay. Hồi xưa mình sống thật vô lo và vui vẻ. Sao mà có những thứ hồi xưa mình không biết ha... Ví dụ như là hồi xưa mình thích bạn kia lắm, đi cả quãng đường dài 6 năm quay nhìn lại mới nhận ra bạn cũng thích mình :))

Trời ơi đúng là tuổi trẻ. Kí ức tuổi trẻ là niềm vui của tuổi già :)) Bây giờ 6 năm thì cũng muộn rồi. Mỗi người một nơi một đường. Chỉ có kỉ niệm là ở lại :)

Cảm xúc nhiều đến mức 2h sáng nằm trên giường vẫn còn nghĩ...
Ngày trước có người nói với mình, cuộc đời này ngắn lắm, tay chúng ta thì bé. Càng bước tiếp càng phải chọn những thứ để mang theo, và những điều gì nên cần bỏ lại.

Tự nhiên nhớ lại câu này lại nhớ đến con ĐƯAC. mày có lẽ là một trong những điều đẹp nhất trong cuộc đời tao. là điều mà sẽ chẳng bao giờ tao để lại phía sau lưng :)

Chỉ có vậy thôi đó. mà chảy nước mắt. trời ơi. tui sến quá đi :)

3 comments:

AnhViet Huynh said...

Nói cho cùng thì cũng chỉ là 2 mặt của 1 VDL. Nhớ ngày xưa, vẫn thích đọc những cái blog tâm trạng của VDL nhưng mỗi lần gặp nhau thì chỉ cười ha hả.

Có chăng là những chiều đi lang thang biển, ngồi ăn kem và ko nói gì. Khi đó AVH biết là VDL có chuyện bự. Nghĩ nhiều hay nghĩ ít, vô lo hay tào lao thì cũng là VDL cả mà.

Nghỉ ngơi rồi còn test tiếc nữa. Ôm cái nè >:D<

DieuLinh said...

ừa, những chiều lang thang đó tưởng là mới hôm qua thôi, cũng gần 3 năm rồi chứ ít gì.
Hồi xưa đi học 3 năm thấy dài lắm, cứ nghĩ học 3 năm xong là lớn hơn hẳn. Bây giờ 3 năm trôi vèo như chiếc lá.
Chẳng mấy chốc mà chúng ta sẽ già. Sẽ lại ngồi ngắm nghía lại chuyện xưa, lại thấy mấy chục năm đã trôi vèo. Lúc đó, ko biết VDL và AVH đang làm gì, ở đâu ha :)

VDL ít buồn ra ngoài mặt lắm, cuộc sống này vốn đã phức tạp rồi, nên lúc gặp nhau cũng chỉ muốn làm mọi thứ đỡ mệt mỏi hơn thôi.

Thương AVH :X

AnhViet Huynh said...

thương VDL <3