Buồn không em, khi thu về làm mất đi cái nắng vàng ruộm đầy ắp của mùa hè đứng gió, chới với trên bậc thềm xưa cổ tích lá nhuộm vàng rêu phong? Cánh cò cứ bay mãi bay mải nơi nào, nặng đầy heo may trên đôi cánh trắng muốt. Ngày nghiêng.
Cứ bay đi cò, về miền cổ tích xa diệu vợi, về ánh nắng ấm áp của một ngày không tắt, với yêu thương chỉ còn là từng khoảnh khắc- nhẹ buông. Rơi tàn. Như lá vàng. Như mắt nai. Như hồ ngọc bích. Như khúc thuỵ du của ngày đầu đông. Lưng lửng vỡ...
Buồn không em khi cái ngày cứ miệt mài nhặt nhạnh mong chờ để trở về với đêm. Đêm dài trôi vô thẳm cho những cảm xúc không vị cũng chẳng mùi, cũng chẳng biết gọi tên. Đêm lạnh ngắt cho những nỗi buồn nóng hổi, cứ dài dằng dặc mãi. Đêm hớt hải để đi tìm ánh sáng của ngày, để cảm thấy bình yên hơn. Chỉ thương hoài, xót xa hoài cái ngày nhặt nhạnh... Đâu là niềm đau nhất cho những thứ chẳng bao giờ là của mình, mà sao thấy nỗi buồn cứ đắng dần trên đầu lưỡi, trong những ngày mùa hoa trắng miên man. Nhạt dần theo cánh én, theo tiềm thức xa, Đời vẽ nên hình hài bằng thứ ánh sáng đơn sắc.
Thì có gì là chắc chắn đâu em....
Dương cầm ngủ kín dương cầm ca
Dương cầm phố nguyệt dương cầm lạnh
Bản tình ca tím vẫn còn vang vải, để buồn ai cứ mải miết đi về.
Cho những mê đắm cuộc đời buồn vui....
Ngủ thật dài và ngủ thật sâu nhé. Ừ thì thế, thì cứ thế... Cầm hoài nỗi nhớ đi hong nỗi buồn.
Ai trách ai làm gì khi lòng đã bình yên quá đỗi.
Lòng trách lòng hỡ hừng và dàn dạt thế thôi.
Em đừng khóc nhé mùa thu
Để ta ru khúc heo may cuối cùng
À ơi, đừng khóc, à ơi...
Tặng những ngày mùa thu tháng 9, đầy nắng
2 comments:
Goodbye all the sadness, I'm ready for the next step...
"Dragonfly"
you still remember it? good. lets move forward together.
Post a Comment